MỘT CHUYẾN XE BUÝT
Anh ngồi xổm, tựa vào cột biển đợi buýt. Bàn tay xăm hình mỏ neo khua lên cùng hơi rượu phả ra chỗ tôi đang tiến đến:
- Bữa ni tau ra tù, không có tiền. Mi có thì cho tau xin ít về, không thì thôi.
Tôi rút ví, cuộn tròn lại mấy tờ mười nghìn đưa anh vui vẻ.
- Mần chi răng chú nhanh rứa?
- Anh đang khó, em giúp anh. Còn em cũng đủ tiền về nhà rồi.
- Không phải anh xin đểu chú đâu hè.
- Dạ, em tặng anh đó. Chứ còn xin đểu em làm sao được.
Lên xe buýt số 31 vừa tới, các cô gái co dúm người lại vì cuộc đôi co mà anh phụ xe dường như đã cạn kiên nhẫn
- NÀY! Đi tù thì lên xe cũng phải trả tiền nhé!
Tôi lại sờ vào ví thì một bàn tay ghế sau níu vai tôi lại ...
Anh lần túi trả tiền cho phụ buýt, rồi dúi vào tay tôi bằng được tờ 50 nghìn đến khi tôi nhận mới thôi.
- Anh không cầm được của chú đâu.
Anh khoái con người chú lắm. Về nhà anh uống rượu với cháo vợ anh nấu hè.
- Thôi anh ạ. Em xong việc rồi về với vợ ở Hải Phòng thôi.
Tôi nhìn ra bên cửa sổ, toàn một màu xanh hoang sơ của cây cỏ vùng núi.
Đường về nhà với vợ của anh chắc gần đâu đó thôi ...
Phạm Quang Huy
Sales Manager
TEKSOL Vietnam
Ý kiến bạn đọc
Newer articles
Older articles